Sunday, June 1, 2008

Lai mot ngay nua troi qua.......



Ngay hon nay that la cang thang qua,Cai do an nay lam Minhton tho mat.oi!met moi qua,thiet ke mai ma khong xong?Met moi that.Minh sap phat dien len mat.Hom truoc Ban MInh cho Minh muon mot to bao"Blog trai tim"That buon vi Minh chua kip doc ma da khong rhay dau roi ?BUon qua di mat Minh tim mai nhung khogn thay dau ...chan het cho noi.Nhuc het ca dau...Met qua,troi oi.

Chiec La Cuoi Cung


Trong một quận nhỏ phia đông Washington, các con đường chạy ngoằn nghoèo một cách điên dại, cắt quãng thành những dải nhỏ gọi là "vùng". Những "vùng" này lọt thỏm trong những góc và đường cong lạ kì. Một con đương cắt ngang với chính nó một, hai lần. Một hoạ sĩ đã có lần khám phá là con đường có thể có giá. Ví dụ như khi một nhân viên thu ngân cầm hoá đơn của mầu vẽ, giấy và vải, sau khi đi dọc theo đường này bỗng thấy mình đã đi vòng lại chỗ cũ mà không hề thu được một xu nào cả!
Thế nên đám hoạ sĩ chẳng bao lâu đã kéo đến phường Greenwich, săn lùng phòng cho thuê có cửa sổ thông ra hướng bắc, góc mái kiểu thế kỷ 18, gác lửng kiểu Hà Lan, và giá thuê lại rẻ. Sau đấy họ mang vào vài lọ hợp kim thiếc, một hai cái chảo nấu ăn dã chiến, và thế là một "quần cư" thành hình.
Hai cô Sue và Johnsy cùng thuê chung một căn phòng đơn giản ở tầng trên cùng của một toà nhà ba tầng lụp xụp. "Johnsy" thực ra là tên thân mật của California. Họ đã gặp nhau tại một hiệu ăn trên đường Số Tám, và khám phá ra là họ có những sở thích tương đồng về nghệ thuật, rau diếp xoắn trộn dấm, và thời trang với tay áo giám mục. Thế là họ cùng thuê chung một căn phòng.
Đấy là vào Tháng 5 . Vào tháng 11, có một kẻ ngoại nhập mang theo giá lạnh nhưng vô hình, mà các bác sĩ gọi là Viêm Phổi, rình rập trong "quần cư", móng vuốt giá băng quệt vào đây đó. Tên giặc đã ngang nhiên hoành hành khu phía đông, hạ gục nhiều nạn nhân, nhưng hắn chỉ mới đặt chân chầm chậm qua các lối ngõ như bàn cờ của mấy "vùng" nhỏ hẹp phủ đầy rêu.
Bạn sẽ không xem Thần Viêm Phổi như một quân tử già đầy hào hiệp. Người con gái nhỏ vốn đã mất máu vì những trận gió ở Califỏnia thì lẽ ra không đáng cho một kẻ bất tài già nua bận tâm đến. Nhưng hắn đã tấn công Johnsy. Thế là cô nằm bẹp, không mấy cử động, trên chiếc giường sắt, xuyên qua khung cửa sổ kiểu Hà Lan nhìn ra bức tường trơ trụi của căn nhà gạch kế bên.
Một buổi sáng, vị bác sĩ đầy bận rộn mời Sue ra hành lang. Ông đang vẩy cái nhiệt kế thăm bệnh để mực thuỷ ngân trong đó hạ xuống.
- Cơ may khởi bệnh của cô ấy áng chừng chỉ một phần mười. Và cơ may này là tuỳ vào việc cô ấy có ý chí muốn sống hay không. Với cách con bệnh chỉ ngóng chờ công ty mai táng đến thì sách thuốc nào cũng vô dụng. Cô bạn nhỏ của cô đã bị ám ảnh là cô ấy sẽ không qua khỏi. Cô ấy có ý định gì không?
- Chị ấy... chị ấy muốn có ngày nào đó vẽ tranh phong cảnh vịnh Naples.
- Vẽ tranh à? Thật là điên rồ! Cô ấy có bận tâm nặng nề về việc gì không, chẳng hạn về một người đàn ông nào đó?
Cô Sue khịt mũi:
- Một người đàn ông à? Một người đàn ông thì có thể... mà không, bác sĩ ạ, không có chuyện như thế.
Vị bác sĩ nói:
- Thế thì là do cô ấy quá yếu rồi. Tôi sẽ cố làm mọi cách mà khoa học cho phép. Nhưng mỗi khi con bệnh của tôi bắt đầu nhẩm tính số lượng xe trong chuyến đưa đám của họ thì xem như hiệu lực của thuốc men chỉ còn một nửa. Nếu cô có cách khiến cho cô ấy hỏi han cô về thời trang mua đông thì tôi có thể đoán chắc cơ may là một phần năm, thay vì là một phần mười.
Sau khi vị bác sĩ đi khỏi, Sue đi vào phòng vẽ và khóc cho đến khi cái khăn giấy Nhật tơi tả thành bột giấy. Rồi cô đường bệ đi vào phòng của Johnsy với cái giá vẽ, miệng huýt sáo một điệu dân ca Mỹ rộn ràng.
Johnsy vẫn nằm bẹp, xem chừng không động đậy chút nào dưới tấm vải giường, mặt hướng về cái cửa sổ. Sue ngưng huýt sáo, nghĩ là bạn mình đang ngủ. Cô sắp xếp giá vẽ và bắt đầu dùng viết và mực để vẽ hình minh hoạ cho một truyện để đăng trong một tạp chí. Trong khi các hoạ sĩ trẻ tuổi phải dọn đường cho Hội Hoạ bằng cách vẽ tranh cho truyện ấy để dọn đường cho Văn Chương. Khi Sue đang phác hoạ cái quần bảnh bao và gọng kinh một tròng của một anh hùng (một tay cao bồi bang Idaho), cô nghe một tiếng nho nhỏ, lặp lại vài lần.
Cô đi vội đến bên mép giường. Johnsy đang mở mắt, nhìn ra cửa sổ, và đang đếm, đếm ngược: "mười hai", và ít lâu sau: "mười một", và sau đấy "mười", rồi "chín", rồi "tám" và "bảy" gần như liền nhau.
Sue nhìn chăm chú bên ngoài cửa sổ. Có gì ở ngoài đấy đâu mà đếm? Chỉ có một khoảng sân trống buồn nản, và bức tường trơ trụi của một căn nhà gạch xa hơn chừng mười thước. Một dây thường xuân thật già cỗi, gốc vặn vẹo mục nát, leo đến giữa bức tường gạch. Ngọn gió thu lạnh đã làm rơi rụng đám lá, phơi bầy các nhánh gần như trơ trụi bám vào mấy mảng gạch vụn vỡ. Sue hỏi?
- Cái gì vậy hở bồ?
Johnsy nói, gần như thì thầm:
- Sáu. Bây giờ rơi nhanh quá. Ba ngày trước còn gần cả trăm, đếm muốn nhức đầu. Nhưng giờ thì dễ rồi. Thêm chiếc nữa. Giờ chỉ còn lại năm.
- Năm cái gì, noi cho Sue của bồ nghe nào!
- Năm chiếc lá. Trên cây thường Xuân. Khi chiếc lá cuối cùng rụng thì mình cũng sẽ ra đi. Minh đã biết như thế ba ngày nay rồi. Bác sĩ không nói cho bạn biết à.
Sue càu nhàu, với giọng khinh miệt cao quý.
- Ô hay! Minh chưa bao giờ nghe có chuyện điên khùng như vậy. Mấy cái lá thường Xuân thì có liên hệ gì đến việc bồ khỏi bệnh đâu nào? Và bồ vẫn thích cái cây này, cô nàng hư đốn ơi! Đừng có ngốc nghếch. Sáng nay ông bác sĩ nới với mình là cơ may của bồ khỏi bệnh hẳn... xem ông ấy nói gì nào... ông ấy nói cơ may chính xácd là mười trong một! Đấy cũng bằng với cơ may chúng mình có ơ New York để đáp tầu điện hay đi qua một toà nhà mới. Bây giờ ăn một tí cháo, rồi mua ít tượu vang poóc-tô cho cô bé đang bệnh, và thịt lợn cho chính tác giả ăn.
Johnsy vẫn dán mắt ra ngoài cửa sổ:
- Không cần phải mua rượu vang. Thêm một chiếc nữa. Không, mình không muốn ăn cháo. Thế là còn có bốn. Mình muốn xem chiếc lá cuối cùng trước khi trời tối. Khi ấy mình cũng sẽ ra đi.
Sue nghiêng mình trên cô:
- Johnsy ơi, bồ có thể hứa nhắm mắt lại và không nhìn ra ngoài cửa sổ khi mình làm việc được không? Ngày mai mình phải đi giao mấy bức vẽ. Minh cần ánh sáng, nếu không mình phải kéo rèm xuống.
Johnsy hỏi, giọng lạnh tanh:
- Bạn có thể vẽ trong phòng kia được không?
- Mình muốn ở kề bên bồ. Hơn nữa, mình không muốn bồ cứ nhìn mãi mấy chiếc lá thường Xuân vô duyên đó.
- Cho mình biết khi nào bạn làm xong, vì mình muốn xem chiếc lá cuối cùng rụng xuống. Mình chán chờ đợi rồi. Mình chán suy nghĩ. Mình muốn buông xuôi tất cả, và thả người trôi xuống, xuống nữa, như là một trong mấy chiếc lá mệt mỏi kia.
Johnsy nhắm mắt lại, mặt tái nhợt, năm yên như la một cái tượng bị sập đổ.
- Ráng ngủ đi. Mình muốn kêu ông Behrman lên để ngồi mẫu cho mình vẽ một ông thợ mỏ già cô độc. Mình chỉ đi một phút. Đừng cựa quậy cho đến khi mình trở lại.
Ông già Behrman là một hoạ sĩ sống ở tầng trệt bên dưới phòng của họ. Ông đã quá sáu mươi, và có một chòm râu rậm như ông Moses hiện thân trên bức điêu khắc của Michael Angelo. Behrman là cả một sự thất bại trong nghệ thuật. Trong bốn mươi năm ông vung vẩy chiếc cọ mà không hề chạm gần đến vạt áo của Người Tình. Ông luôn luôn muốn vẽ nên một kiệt tác, nhưng chưa bao giờ bắt đầu. Trong vài năm nay ông không vẽ được gì ngoại trừ thỉnh thoảng ít nét quấy quá cho giới thương mại và quảng cáo. Ông kiếm tiền chút đỉnh bằng việc ngồi làm mẫu cho các hoạ sĩ trẻ trong quần cư khi họ không muốn trả theo giá của người mẫu chuyên nghiệp. Ông uống rượu gin lu bù, và vẫn nói đến kiệt tác sắp đến của ông. Còn lại thì Behrnam là một ông già nhỏ thó nhưng dữ tợn, hay chửi như té tát người nào tỏ ra yếu đuối, và xem mình như là con chó giữ nhà để bảo vệ cho hai hoạ sĩ trẻ sống ở tấng trên.
Sue tìm gặp behrman khi ông nồng nặc mùi rượu dâu trong căn phòng nhỏ tối tù mù. Trong một góc là cái giá vẽ với khung vải trống trơn, suốtt hai mươi lăm năm vẫn chờ đợi đường nét đầu tiên của một kiệt tác. Cô nói cho ông nghe về chuyện hão huyền của Johnsy, về việc cô nàng – quả thật nhẹ tênh và mỏng manh như một chiếc lá - sẽ trôi đi khi sự bám víu của cô vào trần thế vốn đã yếu sẽ yếu thêm.
Ông già Behrman, với cặp mắt đỏ sòng sọc, lớn tiếng kinh thường và chế diễu cho những điều tưởng tượng ngốc nghếch:
- Khốn khổ! ở đời sao lại có người ngu xuẩn muốn chết vì mấy cái lá rụng từ một dây leo vô duyên như vậy? Tao chưa bao giờ nghe có chuyện này. Không tao sẽ không ngòi làm mẫu cho một đứa ẩn cưa ngu ngốc như mày. Tại sao mày lại để ý tưởng khùng điên đấy đi vào đầu của nó? Ôi dào, cái con nhỏ Johnsy khốn khổ!
- Chị ấy đang yếu lắm, và cơn sốt làm cho đầu óc chị ấy trở nên bệnh hoạn đầy những mơ tưởng kỳ quái. Được rồi, nếu ông không muốn ngồi làm mẫu cho tôi cũng được. Nhưng tôi nghĩ ông là một ông già xấu tính – già vô tích sự.
Ông Behrman tru tréo lên:
- Mày đúng là đàn bà! Ai bảo tao không muốn ngồi làm mẫu? Đi lên đi. Tao sẽ đến. Cả nửa giờ đồng hồ rồi tao đã nói là tao sẵn sàng ngồi. Trời ơi! Đây không phải là chỗ cô Johnsy có thể năm bẹp dưỡng bệnh được. Một ngày nào đấy tao sẽ vẽ nên một kiệt tác, và bọn mình sẽ rời đi nơi khác. Trời ơi! Đúng là phải như thế.
Johnst đang ngủ khi họ lên. Sue buông cái rèm cửa xuống, ra dấu bảo Behrman đi vào phòng kia. Trong đấy, xuyên qua khung cửa sổ họ nhìn dây thường
Xuân với nỗi lo sợ. Rồi họ nhìn nhau một lúc, không nói lời nào. Một cơn mưa giá lạnh đang ập xuống dai dẳng, pha cùng với tuyết. Trong chiếc áo xanh cũ kỹ, Behrman ngồi làm mẫu, giả làm một thợ mỏ ẩn cư, ngồi trên một cái ấm lật ngược giả làm một tảng đá.
Khi Sue thức giấc vào buổi sáng sau giấc ngủ kéo dài một giờ, cô thấy Johnsy đang vô hòn nhìn cái rèm màu sậm đã buông xuống. Johnsy thì thào:
- Kéo rèm lên. Mình muốn nhìn.
Sue mệt mỏi làm theo bạn.
- Nhưng xem kìa! Sau trận mưa vùi dập và những cơn gió xoáy dữ tợn suốt một đêm dài, vẫn còn một chiếc lá thường Xuân dựa trên bức tường gạch. Đấy là chiếc lá cuối cùng. Vẫn còn có mầu xanh thẫm gần cuống, nhưng với phần rìa te tua pha mầu vàng của sự tàn tạ, chiếc lá vẫn dũng cảm bám vào cái cành cao dăm bảy mét cách mặt đất.
Johnsy nói:
- Đấy là chiếc lá cuối cùng. Mình nghĩ chắc chắn nó đã rụng đêm qua. Mình nghe tiếng gió. Nó sẽ rụng hôm nay, và mình sẽ chết cùng lúc với nó.
Sue nghiêng khuôn mặt tóp của cô kề cận cái gối:
- Cưng ơi là cưng! Nếu cưng không nghĩ đến chính bản thân cưng thì nên nghĩ đến mình đây. Mình sẽ làm được gì chứ?
Nhưng Johnsy không trả lời. Nỗi cô đơn cùng cực nhất trên thế gian là một linh hồn chuẩn bị tiếp tục cuộc hành trình bí ẩn, xa thẳm. Điều mộng tưởng dường như đã ảm ảnh cô mạnh mẽ hơn khi những dây nối buộc cô với tình bạn và với trần thế đã bị lơi lỏng.
Ngày dần trôi, và dù qua khoảng không xám xịt, họ vẫn thấy chiếc lá đơn độc bảm vào cuống của nó, dựa vào bức tường. Và rồi, khi màn đêm buông xuống, gió bắc lại thổi, trong khi mưa vẫn đập vào các cửa sổ, chảy ồng ộc xuống theo rìa mái nhà kiểu Hà Lan.
Khi đã có đủ ánh sáng buổi tinh sương, Johnsy, con người vô cảm, lại ra lệnh kéo cái rèm xuống.
Chiếc lá thường Xuôn vẫn còn đấy.
Johnsy nằm một hồi lâu nhìn nó. Và rồi cô gọi Sue, đang quậy nồi cháo ga trên cái bếp ga. Cô nói:
- Minh là đứa hư, Sue à. Có cái gì đó đã khiến chiếc lá vẫn ở đấy để cho thấy mình quả là độc ác. Muốn chết là một cái tội. Bây giờ bồ có thể mang cho mình chút cháo, và ít sữa pha chút rượu vang póc-tô, và... không, mang trước cho mình cái gương soi cầm tay, rồi chèn ít cái gối quanh mình, rồi mình sẽ ngồi lên để xem bồ nấu nướng.
Một giờ sau, cô nói:
- Sue à, một ngày nào đấy mình sẽ vẽ cảnh vịnh Naples.
Ông bác sĩ đến vào buổi xế chiều, và khi ông trở ra Sue có cớ để đi ra ngoài hành lanh. Ông nắm lấy bàn tay gầy, run rẩy của Sue đặt trong tay ông.
- Cơ may ngang bằng. Với công chăm sóc tận tuỵ của cô, cô sẽ thắng. Và giờ tôi phải đến thăm một ca khác ở tầng dưới. Người bệnh là Behrman – tôi nghĩ chừng đâu là một hoạ sĩ. Cũng viêm phổi. Ông ta già cả, yếu đuối, cơn bệnh lại là cấp tính. Không có hi vọng gì, nhưng tôi sẽ đưa ông đến bệnh viện để được thoải mái hơn.
Ngày kế, ông bác sĩ bảo Sue:
- Cô ấy qua khỏi cơn nguy rồi. Cô đã thắng. Bây giờ chỉ cần dinh dưỡng và chăm sóc – chỉ có thế thôi.
Buổi chiều ấy, khi Johsy đang đan một cái khăn quàng len mầu lam thật đậm và xem vẻ rất vô dụng, Sue đến bên giường cô, đặt cánh tay quanh cô và cũng quanh mấy cái gối.
- Mình có chuyện này nói cho bồ biết, cái con chuột trắng ơi. Ông Behrman qua đời hôm nay ở bệnh viện vì chứng viêm phổi. Ông ấy nhuốm bệnh chỉ trong có hai ngày. Người gác dan tìm thấy ông sáng ngày đầu tiên trong căn phòng tầng dưới, thất thủ với cân đau đớn. Đôi giầy và quần áo ông ấy bị ướt cả, lạnh như nước đá. Họ không thể hiểu nổi ông đã đi đâu trong một đêm kinh hoàng như thế. Và rồi họ tìm thấy cái đèn bão, vẫn cháy, và một cái thang đã bị rời khỏi nơi cất giữ, vài cây cọ tơi tả, và nghiên mầu mới ít mầu xanh và vàng, bồ nhìn ra ngoài cửa sổ xem, nhìn chiếc lá thường Xuân cuối cùng trên bức tường đấy. Bồ có đặt nghi vấn tại sao nó không bao giờ bay lất phất khi có gió thổi không? Cưng ơi, đó là kiệt tác của ông Behrman đấy - ông đã vẽ nó đúng vào đêm chiếc lá cuối cùng rơi rụng.

Story about sex (časť 1.)


Do izby prenikalo mesačné svetlo. Na kraji postele sedel Richard a ostýchavo sa pozeral do zeme. Sedel tam mlčky už hodnú chvíľku a premýšľal nad svojou zajtrajšou svadbou. Nad svojím životným rozhodnutím, ktoré ho malo pripútať k žene. Malo ho pripútať k zodpovednosti. Nebál sa. Bol statný chlap, na tvári mal týždňovú bradu, ale v očiach stále nevinný a detský pohľad. Taký bol Richard – večné dieťa. Rodičmi milovaný a vychovaný. Trestaný i chválený. To veľké chlapisko bývajúce na okraji mesta v dome po svojich rodičoch. Otec umrel ako prvý. Na starobu, povedali lekári. Bol to prísny chlap. Bol politikom v mestskej rade a neustále požadoval od Richarda 'adekvátne správanie'. Tak to vždy vravieval. „Správaj sa adekvátne Richard!"
Aj po troch rokoch mu to vie ešte preblysnúť hlavou. Bohužiaľ, vždy v tých najnevhodnejších situáciach. Najčastejšie so ženami. Teda sa snaží dostať do ich prítomnosti a pozornosti, keď zrazu počuje túto kreténsku vetu a niečo sa v ňom pohne a on sa zodvihne a odíde. Richard je pekný chlap. Skutočne, nezavádzam. Je to predsa úspešný burzový maklér, budúci manžel a otec minimálne tridsiatich detí. Správal sa adekvátne. Mal uhladené vlasy i správanie. V spoločnosti jednička, v posteli jedna veľká nula. Krásny kontrast. Možno len čakal, kedy sa to stane zelenú a bude žiť svoj život. Veštci vlastne na to čakáme. Opona spadne a my môžeme ísť konečne vydýchnuť a žiť. Lenže ako žiť?

Takú istú dilemu zažívala i Matilde. Bývala asi o štyri ulice ďalej, ale Richarda stretla pred pol rokom na jednom benefičnom večierku. Jej telom prechádzali nekontrolovateľné vlny strachu a napätie zo zajtrajšieho dňa. Keď si Richard pred ňu minulý mesiac kľakol, skoro zamdlela. Nechcela sa vydávať, nechcela sa viazať. Jej matka sa od šťastím, ešte ten deň takmer zbláznila. Obtelefonovala všetky svoje kamarátky a oznamovala im tú úžasnú novinu. Matilde len plakala vo svojej izbe. Nikdy nepochopí, prečo povedala áno. Bola to scénka, ktorú nechcela pokaziť. Bol to omyl. Zodvihla sa z postele a otvorila šatník. Vyhodila zopár kusov oblečenia až našla starú ošúchanú krabicu, z ktorej vytiahla denník. Začala si ho písať už v sedemnástich. Na prvej strane bol zoznam toho, čo by chcela v živote dosiahnuť. Hneď prvá vec na zozname, bola najstaršia túžba našej Matilde, hrať sólo v národnom orchestri na husle. Chcela byť virtuózkou, chcela byť umelkyňou, ktorá má svoje sólo v orchestri. Nechcela byť úbohou ženou za šporákom a zásterou upackanou od múčnika. Chcela byť niekym a žiť svoje sny. Lenže ako žiť?

How to tie cravat .


Mấy hôm trước đang đi học thì nhận được điện thoại của đứa bạn gọi về dự một buổi lễ quan trọng. Tưởng chỉ đến dự thôi ai ngờ lại phát sinh ra nhiều chuyện, đáng nói nhất là cái vụ thắt cà-vạt (cravat-tie). Hồi nhỏ đến giờ có biết thắt cravat bao giờ đâu, đi học toàn quần jean áo pull thôi, cùng lắm mặc áo trắng đóng thùng là là lịch sự lắm rồi, thế mà bây giờ . . . . :eyes: so confuse.
Chạy đến hỏi Omoni thì Omoni nói đến gặp Apochi mà hỏi, lúc này Apochi đang ngủ đánh thức Apochi thì hơi phiền, thế là lên Google search một hồi thì lạc vô cái diễn đàn kia chỉ cách thắt cravat :yikes: .... mừng húm :D down về liền :p . Chiều nay là đi rồi nên lấy cái cravat ra làm luôn, quả thật hơi bị khó, thắt xong nhìn lại thì y như vừa thực tập băng cổ bệnh nhân vậy :D . Tới phút thứ 89' thì mới thắt được tàm tạm thế là "tròng" vô cổ đi luôn. Thế là từ nay lại biết thêm skill thắt cravat :) so pround of me
Tiện thể mình up hình lên đây, ai muốn học thắt cravat thì go on nhé.









Good luck !

Alien intro to Earth culture movie mixed from old public-domain industrial films

Stefan sez,
The Prelinger Archives is an incredible collection of old films, many of them accessible via its website.

In addition to old industrial films, quaint hygiene lessons for teenagers, and jaw-dropping things like footage of pre-1906 quake San Francisco, the site now features contributed mashups.

I particularly like "Planet Earth: Our Response," a dreamy mix of archive footage (assembled to look like an introduction to Earth culture) and shots of a guy mucking around with an alien probe.

Link

All-mechanical "digital" watch


De Grisogono Meccanico DG is an all-mechanical "digital" watch that uses a wind-up mechanism to rearrange the "pixels" on its face to update the time. Only 177 will be made, which lets me out, but it doesn't stop me from drooling. Link (Thanks, Dan!)

Movie Plot Threat contest -- scare us into buying!

Bruce Schneier's launched his annual "Movie Plot Threat Contest," in which he challenges his readers to come up with ridiculous threat-scenarios (think of blowing up an airplane armed with nothing but some optimistic misapprehensions about organic chemistry, Tang, and hydrogen peroxide). A condition of the competition is that your weird-ass threat has to be preventable by means of a snake-oil security product that you want to sell us (bonus points if deploying your product makes our lives hell -- shoe-removing, liquid-confiscating indiginities!).

There's a ton of great entries already -- I like this one, from R. Serrano:

PROTECT your family!, SERVE your country!

Would you LIKE some terrorist bombing your son's school with YOUR VERY OWN just stolen and filled with EXPLOSIVES car?

Don't let this happen with CURARE SHOTS! An easy to mount hypodermic syringe hidden beneath the seat of your car prevents burglars, thieves and TERRORISTS to MISUSE your car in ways YOU COULD NEVER IMAGINE by literally stopping them on the seat of your car while a wireless silent alarm* warns the closest police station and a text message is sent to your cell phone**.

PROTECT your family AND SERVE your country well with CURARE SHOTS.

* Alarm sold separately.
** Text message service only available with selected providers.

Link (Thanks, Bruce!)

Comic Book Legal Defense Fund pre-ComicCon events in NYC next week

JahFurry sez,

CBLDF Presents New York Comics Week!

Next week the Comic Book Legal Defense Fund celebrates comics in New York City with a week of events leading up to the New York Comic Con!

Tuesday, April 15.
CBLDF's DRINK & DRAW! Tax Day is Over! Now drink up with NYC's best cartoonists and party for a good cause! Featuring Jeffrey Brown, Molly Crabapple, David Finch, Dan Goldman, Dean Haspiel, Alex Maleev, Paul Maybury, and dozens of NY's Finest Cartoonists. Sponsored by ComicSpace.com and Image Comics, premiering Paul Maybury's graphic novel AQUA LEUNG. Additional support provided by ACT-I-VATE, The Daily Crosshatch, SMITH Magazine & JahFurry
7:00 to 11:00 PM at Village Pourhouse
64 3rd Avenue at 11th St, Drink Specials all night!, $5 Suggested Donation; $20 for VIP Schwag Bag

Wednesday, April 16.
RASL Premiere Party! Come meet Jeff Smith in person at his only New York City appearance of the season, enjoy an open bar, and get a takeaway bag of tons of exclusive RASL goodies. Only 100 general admission tickets and 26 VIP tickets are available so get your ticket now!
8:00 to 11:00 PM at Coolture Spain, 409 W 39th St (between 9th and 10th),

Friday, April 18.
An Evening With Neil Gaiman! Experience the magic of Neil Gaiman at an exclusive reading to benefit the Comic Book Legal Defense Fund. Gaiman presents the reading at New York Comic-Con! Seating is limited and going fast.

I'm a proud donor to the CBLDF and I only wish I could make some of these boss events. Link (Thanks, JahFurry!)

Penn and Teller make thousands of bees appear out of "nothing"


Scott sez, "This is a video of Penn and Teller subverting the old 'pull an animal out of the hat' trick by instead producing thousands of bees, including hundreds while ripping apart a stuffed rabbit--take that, kids! I thought of this after seeing the urban beekeeper post. If you want to see loads of bees stinging Penn and Teller, you won't be disappointed." Link (Thanks, Scott!)

Home movie of contest-winning family vacation to Disneyland in 1956

Dan "Ride Theory" Howland sends in a link to a stupendous Internet Archive video entitled "Disneyland Dream," noting: "This would be interesting if it were merely a 1956 home movie of Disneyland, but it becomes great when the skinny, dorky, goofy dad (think Dennis the Menace's pop) not only documents the actual trip, but shows us how they got there -- by winning a Scotch Tape vacation contest. Highlights: the family's matching 1950's 'Wild West' fringe jackets with their names stitched between the shoulders, and the kids repeated insistence they have to change hats to enter different parts of the park."

Every second of this footage is pure gold, from the cornball jokes, the lingering shots of the "tickertape parade" the suburban Connecticut neighbors throw as the family gets into their gigantic land-yacht to drive to the airstrip, the runway footage from Idlewild, and the trips around Pasadena, Knott's Berry Farm and Universal Studios in 1956. The humor is pure "dad" -- loving and corny and just right.


In July 1956, the five-member Barstow family of Wethersfield, Connecticut, won a free trip to newly-opened Disneyland in Anaheim, California, in a nationwide contest. This 30-minute amateur documentary film tells the fabulous story of their fun-filled, dream-come-true, family travel adventure, filmed on the scene at Walt Disney's "Magic Kingdom" by Robbins Barstow.
Link (Thanks, Dan!)

Steampunk Star Wars modded action figures -- woah!


Sillof (he of the badass Justice League of America steampunk action figure mods) has just unveiled his latest: a deeply awesome range of steampunk Star Wars action figures. Link (Thanks, Sillof!)

Hello Kitty sander

The folks at Sanrio have achieved total Hello Kitty liftoff with this Hello Kitty Sander (unless it's a joke or a bootleg, in which case, it's time for Sanrio to copy the pirates and get into production). I don't have anything that needs sanding and I still want one.

Before the words were even completely out of my mouth, I knew I had guaranteed new depths of Hello Kitty Hell upon myself. Not only will my wife be looking for a Hello Kitty power sander, I'm sure I will also end up with a Hello Kitty tool set and Hello Kitty tool belt. My only hope is that I also receive a Hello Kitty nail gun (most likely with Hello Kitty nails included) that I can use to shoot nails into my head and put me out of my misery. It's only a matter of time before they end up on our doorstep and Hello Kitty Hell takes on deeper and darker dimensions…
Link (via Make)

Update:: it's a racing power-tool! It comes from Global Cat-astrophe's Flickr stream. Well spotted, Meerkat!

Michael Milken, Act II

Michael Milken throws a helluva party. His Milken Institute global conference in LA last week attracted such luminaries as Nobel Peace prize winner Muhammad Yunus, human genome sequencer Craig Venter, Gov. Arnold Schwarzenegger and no fewer than four winners of the Nobel prize in economics. Business guys Eric Schmidt, Sam Zell, Eli Broad, Steve Wynn and T. Boone Pickens all spoke, as did tennis great Andre Agassi, music legend Quincy Jones and comedian, writer and actor John Cleese. There was no way to see and hear it all, but here are some things that struck me as interesting…

On the U.S. economy: The four Nobel laureates in economics—A. Michael Spence, Myron Scholes, Gary Becker and Edmund "Ned" Phelps—more or less agreed that the economy, while slumping, is not nearly as bad as it might be, given the credit crunch, the massive losses on Wall Street and the ongoing housing slump. They vigorously disagreed with the bleak outlook voiced recently by Joseph Stiglitz, another Nobel laureate, who said this is going to be one of the worst economic downturns since the Great Depression.

"The American economy is performing remarkably well in light of the financial turmoil," said Spence. The Great Depression "was a horrible episode," Becker said. "We're nowhere near that." The unemployment rate is currently 5.1% and unlikely to top out any higher than 9%–compared with 25% levels during the 1930s. But housing prices are going to fall further, according to Spence, because homeowners who are waiting for prices to rise before selling "are going to lose their optimism after a while and throw in the towel." That with further depress home values.

The most serious consequence of the current slump may turn out to be the reputational damage done to big business and the financial markets. Top execs of the big Wall Street firms continue to enjoy fat paydays, despite their reckless behavior and the resulting damage to the economy. Said Phelps: "Our friends in the financial sector have given capitalism a black eye."

On the power of innovation: Yunus, Venter and Schmidt shared a panel, moderated by Milken, about the power of ideas and creativity to change the world. Venter talked about the genome, and about his current efforts to develop a synthetic biofuel to replace gasoline. "If we can't do something about the environment," he said, somewhat facetiously, "there's no point in trying to cure cancer. We have to come up with new sources of food, fuel and water to sustain human existence." For hist part, Schmidt talked about how Google is "chaotic by design" as it seeks to use the power of information to attach big problems in such fields as health care and energy. But it was Yunus who stole the show.

His brainchild—microcredit–has taken Bangladesh-based Grameen Bank to a scale where it has 7.5 million borrowers, about $1 billion a year in loans with an average loan of about $150 and, still, no lawyers or contracts with borrowers. Grameen America recently began operations in Queens, N.Y. Dozens of other microfinance institutions have followed his path.

Instead of worrying about whether "people are credit-worthy," Yunus told the group, we should ask whether banks and other credit institutions are "people-worthy." He talked about how Grameen recently began making loans to beggars, giving them about $10 or $12 each so they could but and then sell candy, snacks or small toys as they go from house to house. About 11,000 of them have been turned from beggars into door-to-door salesmen, and another 90,000 or so "are in the process of closing down their begging division," he said.

"It will take them a bit of time," he joked. "After all, begging was their core business."

On strategies to fight global poverty: Michael Spence, the Nobel laureate, began with an encouraging data point: Thirteen countries since World War II have managed to achieve sustained high growth—defined as 7% annual GDP growth over a period of 25 years. The result is that today nearly 4 billion people live above the poverty level; the number was closer to 1 billion in 1980. Success stories unfolded in countries that took advantage of "inbound knowledge transfer" (meaning they learned from the developed world) and capitalized on global demand. China's the classic example of a country that adopted western manufacturing techniques and then became the world's most productive factory nation.

But many other poor countries are moving in the wrong direction. Richardo Hausmann, an international development expert at the Kennedy School at Harvard, noted that all of the world's 24 rich industrial countries had their peak per capita income since 2000; they are, despite fits and starts, growing their economies. But only 58% of the 112 developing countries have had their peak per capita income in the 21st century. Others peaked in the 1960s, 1970s or early 1980s, often because they relied on an export product that fell out of favor. "Most growth collapses coincide with export collapses," he said. Countries need to aim for more "sophisticated" export packages to insure against commodity price fluctuations.

Maria Eitel, who runs Nike's Foundation, said the company, with help from Spence, thought through its role in fighting global poverty and decided to focus on adolescent girls. More education for girls means later marriage, fewer children, lower rates of HIV, more income that is returned to families than when men work. According to Nike, women do 66% of the work in the world, produce 50% of the food but earn 5% of the income and own just 1% of the property.

On green business: Thanks to my friend Betsy Zeidman, who works at Milken, I moderated a panel called "Green is Green" with Rand Waddoups of Wal-Mart, Eli Halliwell of Jurlique, Dave Haft of Frito Lay, Deborah LaFranchi of investment fund Strategic Development Solutions and Kevin Wall, the founder and CEO of Live Earth. Waddoups is yet another impressive Wal-Martian, obviously excited about the company's far-reaching efforts while acknowledging (as Lee Scott has) that WMT is far from a green company and has a long, long way to go to reach its goals of generating no waste and powering itself with 100% renewable energy. Haft talked about Frito-Lay's "net zero" plant in Arizona, which aims to get nearly all of its electricity from renewable sources. (That will enable the company to claim that its Sun Chips are made with solar power.) He also disclosed that Frito-Lay plans to dig into its supply chain to see whether its suppliers can be persuaded to grow, say, potatoes in ways that are less harmful to the environment. Since 1999, Frito-Lay companywide has reduced its water use by 38 percent, natural gas by 27 percent and electricity by 21 percent, cutting $55 million a year in utility costs, according to this report in The New York Times. To be sure, this is eco-efficiency (and not true sustainability) but it is a step in the right direction.